Chuyên mục
  Thông tin thương hiệu
  Kiến thức thương hiệu
  Tình huống thương hiệu
  Download chuyên đề
  Giới thiệu Agency, Freelance
  Thiết kế & Thương hiệu
  Quảng cáo & Thương hiệu
  Thương hiệu trong phim
  Thương hiệu hàng đầu
  Sách thương hiệu
  Thuật ngữ thương hiệu
  Nhượng quyền thương hiệu
  Đo lường thương hiệu
  Tìm kiếm
 
  Trang chủ  >  Kiến thức thương hiệu >
Corn belt - nông dân cần quan tâm đến việc quảng bá thương hiệu?
Cập nhật 11-3-2008 10:54


Trong bài viết “Making the Corn Belt”  giáo sư John Hudson tại đại học Northwestern đã miêu tả vành đai Bắp như là một miền đất trung tâm của nước Mỹ. Giáo sư Hudson đã viết: “Khu vực ở giữa này là một khu vực mang tính trung bình nhưng tính trung bình này là điển hình cho toàn bộ quốc gia, nơi chứa đựng những gì tốt nhất mà đất nước này có được. Nơi mà bất kì ai đó tại nước Mỹ có thể tìm thấy một gia đình nông dân tiêu biểu, với những kho thóc và đàn bò, đàn gà và nhiều cánh đồng ngũ cốc mang một màu vàng chói”. Ông cho rằng, câu trả lời thì quá rõ ràng rồi.



Tuy nhiên, một sự thật hiển nhiên cho thấy nhiều nông dân đã rời bỏ Vành Đai Ngô và để mặc hoạt động sản xuất nguồn cung cấp ngũ cốc trong nước vào số ít các nông trại. Ngày nay, chỉ gần 2% dân số Mỹ sống ở nông trại. Do vậy, một ý tưởng mới về tương lai ở nước Mỹ của nông trại gia đình này là rất thiết thực.

 

Vành đai Ngô trải dài từ dãy núi Rockies đến dãy appalachians. Nó bao gồm các bang: Nebraska, KansasOhio và các bang khác bao gồm Missouri, Kentuckey và trải dài đến các bang phía Nam như: Dakotas, MinnesotaMichigan. Theo truyền thống, ngũ cốc được sản xuất trong khu vực này luôn được sử dụng làm thức ăn cho lợn và gia súc. Năm 2006, sản lượng bắp từ Corn Belt chiếm 70% sản lượng bắp xuất khẩu trên thế giới. Thêm vào đó, pháp chế Mỹ qui định luợng khí êtan làm từ bắp phải tăng gấp đôi nguồn cung cấp nhiên liệu cho xe hơi vào năm 2012 - Năm 2007, diện tích trồng bắp tại Mỹ tăng cao nhất trong vòng 63 năm. Tuy nhiên, ngày càng nhiều sản lượng bắp ở Mỹ đang được dùng cho việc sản xuất khí êtan và không còn là thực phẩm cũng như nguồn cung cấp thức ăn cho động vật. Do đó, sự lệch hướng trong thị trường tòan cầu đã bắt đầu xuất hiện.

 

Thật sự, nghành công nghiệp bắp đang trải qua một giai đoạn chuyển hóa. Năm 2006, việc giá bắp tăng gần 20% và giá đường thế giới tăng mạnh nhất trong vòng 25 năm đã phản ánh việc thiếu nguồn cung cấp lượng chất ngọt fructose từ bắp. Đồng thời, việc giá bắp trên thế giới năm 2007 đang leo thang đã dẫn đến tăng gấp ba giá bánh ngô ở Mexico, nơi mà đồng thời giá loại bắp trắng, thường được dùng làm bánh ngô cùng với lọai bắp vàng được dùng trong việc sản xuất khí êtan. Bắp là một nghành kinh doanh đang phát triển và mạnh. Nhưng thương hiệu của bắp xuất xứ từ đâu. Hiện tại, cũng chưa có thương hiệu.

 

Truyền thống lịch sử

 

Trong “Making the Corn Belt”, giáo sư Hudson thừa nhận rằng nông dân tại vùng Midwestern ở thế kỉ 19 thì quá quen thuộc với khái niệm thương hiệu, thậm chí họ đã không tận dụng nó như là một chiến lược tiếp thị. Ông giải thích qua email: “Nông dân ở Corn Belt là những người tiêu dùng của các thương hiệu nhưng một sự thật hiển nhiên là họ đã sản xuất ra những sản phẩm đạt tiêu chuẩn nhưng họ không phải là nhà phát minh của các thương hiệu. Thỉnh thoảng, một doanh nhân như Orville Redenbacher đã có ý tưởng tạo ra một thương hiệu. Nhưng thịt bò, heo, ngô, đậu bành và những sản phẩm khác của nhiều nông trại tại Corn Belt lại được bán cho các công ty đã định hình thương thiệu của chính họ”.

 

Ngược lại, giáo sư Emeritus John Ikerd tại đại học Missouri cho rằng: vào thời điểm đó, quan niệm của nước Mỹ cho rằng thật không dễ để quảng bá thương hiệu cho các sản phẩm nông sản. Ông cho biết “Những sản phẩm nông sản thô thì khác hoàn toàn với sản phẩm đặc biệt ở chỗ là chúng đã được chuyển đổi như thế nào. Thật khó thể thay đổi hoàn cảnh này bởi vì thị trường đầy tính cạnh tranh đòi hỏi sản phẩm phải có tính đồng nhất hơn là có tính khác biệt. Ikerd là tác giả của bài viết: “Crisis and Opportinity: Sustainability in American Agriculture” (Khủng hoảng và cơ hội: Sự tăng trưởng bền vững của nghành Nông Nghiệp Mỹ). Ông còn cho biết: “Thật khó có thể hình thành sự thông dụng cho các sản phẩm nông sản trong họat động thị trường tại Mỹ. Trên thực tế, một nỗ lực đã được thực hiện trái ngược hoàn toàn, đó là hình thành các tiêu chuẩn quốc gia thống nhất cho các sản phẩm nông sản, điều này tạo ra tính đồng nhất cho những sản phẩm từ các nhà sản xuất khác nhau, do vậy, người tiêu dùng không biết hay không muốn biết sản hẩm họ dùng có nguồn gốc từ đâu”. Giáo sư Joseph L.Anderson tại đại học West Georgia giải thích cặn kẽ: “Những đổi mới như kho ngũ cốc đã chứa hàng trăm sản phẩm nông sản nếu hàng ngàn hộ không hợp tác với nhau. Những trường hợp độc đáo như tập đòan Chicago Board of Trade, Mercantile Exchange và những nhà máy chế biến thức ăn đã cho ta thấy chất lượng của ngũ cốc thì luôn quan trọng hơn việc nó xuất phát từ đâu.

 

Sự thay thế từ Châu Âu

 

Mặt khác, ở Châu Âu, việc quảng bá thương hiệu nông sản dựa trên nguồn gốc sản phẩm đã có từ lâu đời. Lợi thế từ tính chất địa lí và danh tiếng trong khu vực đã tồn tại ở đây từ giữa những năm 1800. Ngày nay, nhiều thương hiệu nông sản tại Châu Âu đã được thừa nhận và có vị trí pháp lí .

 

Một thí dụ điển hình là Prosciutto de Parma, một lọai thịt heo sấy khô được làm từ Parma ở Ý, nơi này đã sản xuất thịt heo sấy khô từ đế chế La mã. Nhưng bên cạnh thịt heo, pho mát và các sản phẩm từ thịt khác thì trái cây, rau củ, ngũ cốc, dầu oliu, nước khóang, bia, bánh mì và cá cũng đã tạo dựng thương hiệu tại Châu Âu. Ikerd giải thích: “Người Châu Âu không bao giờ áp dụng con đường thương mại đối với nông nghiệp. Sự khác nhau vể đặc điểm sản phẩm có thể bắt nguồn từ các yếu tố khác khác nhau như đất, khí hậu, văn hóa, nơi sản phẩm nông sản được tạo ra. Người tiêu dùng thường nghĩ rằng: những sản phẩm được sản xuất bởi một nông dân hay bởi một nhóm nhỏ tại một khu vực địa lí nào đó thì có những nét đặc trưng khác biệt hoàn toàn với sản phẩm từ một nông dân khác hay một nhóm khác, ông thì có ý kiến ngược lại: Người tiêu dùng bình dân Mỹ không biết hay không quan tâm đến việc thịt hay ngũ cốc của họ có nguồn gốc từ miền TrungTây, miền Nam hay phía Tây hoặc từ những quốc gia khác, miễn là chúng có độ an toàn va giá tiền rẻ.

 

Tiềm năng thương hiệu

 

Ikerd cho biết vài nông dân Mỹ đang bắt đầu nhận thấy việc cạnh tranh lành mạnh có thể có ích cho người tiêu dùng, ít nhất về mặt hiệu quả kinh tế trong sạch, nhưng nó lại không tạo ra lợi nhuận cho nhà sản xuất. Ông tin rằng nông dân sẽ đẩy mạnh các biện pháp để đa dạng hóa sản phẩm của họ và nắm giữ độc quyền với vai trò đặc biệt trong thị trường thực phẩm, nhằm tăng khả năng đạt lợi nhuận cao. Hạt cà phê đã được thừa nhận dựa theo nguồn gốc khu vực của nó và tương tự đối với loại nho được dùng chế tạo rượu. Liệu Ngô và các nguyên liệu nông sản tại vùng Trung Tây của nước Mỹ có thể làm được điều tương tư như vậy hay không?

 

Đồng thời, ông cũng chỉ ra một vấn đề mà đã ăn sâu vào việc tranh cãi các sản phẩm được giữ bí mật về nguồn gốc. Mặc dầu, đó là một cách để so sánh ngô hay hạt đậu nành trồng tại Georgia với các nguyên liệu được trồng trên mảnh đất Iowan, đó là một khái niệm hoàn toàn khác khi so sánh những sản phẩm được nuôi dưỡng tự nhiên trên nông trại với những sản phẩm  mà qua đó có thể tìm ra nguyên nhân tăng việc áp dụng công nghệ biến đổi gien. Việc áp dụng công nghệ biến đổi ghen đã giấy lên một loạt vấn đề liên quan đến môi trường và sức khỏe.

 

Anderson giải thích: “Một vài chứng minh cho thấy một phần nhỏ dân số thế giới sẽ bị các triệu chứng dị ứng khi tiêu thụ sản phẩm qua công nghệ biến đổi ghen. Một vài người tiêu thụ hay khách hàng sẵn sàng trả giá cao cho những sản phẩm không qua GM. Ví dụ, Nhật Bản muốn những hạt đậu nành làm đậu hũ không bị biến đổi ghen.” Nhu cầu từ các nông trại nổi tiếng trông có vẻ vượt qua khả năng của Corn Belt về việc đa dạng hóa khu vực, nông dân và tài nguyên của mình. Anderson lấy thương hiệu Niman Ranch là một thí dụ về những sản phẩm nổi tiếng tại vùng Trung Tây: “Niman đã hợp tác với các nhà chăn nuôi heo, những ngừơi đã sẵn sàng không sử dụng kỹ thuật sản xuất hiện đại, đổi lại là giá thành sản phẩm sẽ cao hơn”.

 

Giáo sư Sergio Lence tại đại học bang Iowa tin rằng giá trị quan trọng của mặt hàng thịt và nông sản tại Mỹ vào cuối thế kỉ 20 đã loại bỏ các thói quen, tập tục sản xuất mang tính địa phương. Ông cảm nhận rằng điều này tạo ra một cơ hội cho nông dân tập trung vào việc quảng bá sản phẩm địa phương nhằm gợi lại kí ức về một giai đọan đã qua. Điều này có nghĩa là một thời kì mới cho Corn Belt, nơi nghành nông nghiệp và việc quảng bá thương hiệu chưa bao giờ hòa nhập với nhau như vậy.

 

Randall Frost (Bích Liên – Công ty thương hiệu Lantabrand - sưu tầm và lược dịch từ Branchannel.com)

Trang chủ
Lưu trang này
In bài này
Gởi cho bạn bài này
Phản hồi bài viết này
Quay lại
CyVee Bookmark
 Các tin khác
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Trang chủ   |   Liên hệ   
© Copyright 2004 - LANTABRAND - Total Brand Solution™
Giấy phép ICP của Bộ Văn hóa Thông tin số 150/GP-BC.
Vui lòng ghi rõ nguồn lantabrand.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này