Chuyên mục
  Thông tin thương hiệu
  Kiến thức thương hiệu
  Tình huống thương hiệu
  Download chuyên đề
  Giới thiệu Agency, Freelance
  Thiết kế & Thương hiệu
  Quảng cáo & Thương hiệu
  Thương hiệu trong phim
  Thương hiệu hàng đầu
  Sách thương hiệu
  Thuật ngữ thương hiệu
  Nhượng quyền thương hiệu
  Đo lường thương hiệu
  Tìm kiếm
 
  Trang chủ  >  Thông tin thương hiệu >
Người đưa dừa Bến Tre đi xa
Cập nhật 2-11-2004 00:00
Những chiếc gạt tàn nho nhỏ, những chú khỉ đội nón lá mắt tròn xoe ngồi ôm chú cá nhỏ trong lòng, những lọ hoa trang trí mang màu sắc Tây Nguyên… tất cả đều được làm từ những quả dừa vốn là đặc sản ở vùng đất này. Và từ cái xứ Bến Tre, chúng lên đường sang tận Hàn Quốc, Nhật…

Liệu… liều

Thời kỳ 1988-1989, thị trường Đông Âu khủng hoảng, chiếu làm ra chất đống không ai mua. Tình hình ế ẩm kéo dài đến năm 1992. Ông Phạm Văn Liệu, khi đó là chủ cơ sở dệt chiếu, thiếu nợ bốn chục lượng vàng. Vợ khóc ròng, khuyên ông: "Anh coi cơ sở còn tài sản gì, bán hết. Cộng thêm mấy công đất vườn, chắc cũng trả gần hết nợ".

Thực ra, trước đó ông Liệu đã cảm thấy bất an với chuyện sản xuất. Hàng xuất sang Liên Xô (cũ), cả tháng sau mới nhận tiền. Có chuyến, chất lượng không đạt bị trả về, phải chạy đôn chạy đáo đến các tỉnh mà bán đổ bán tháo. Tiền lời không bao nhiêu nhưng phải trả lãi vay mười phân (10%). Lác dệt chiếu mua của nông dân thì phải trả tiền ngay... Trăm bề đều thiệt.

"Nhưng bán cơ sở để trở lại làm ông thợ mộc, tối về lụi hụi bẻ dừa đem bán, không khéo tối trời dừa rụng trúng đầu, toi mạng có ngày. Rồi vợ lại phải gặt lúa mướn, cắt cỏ đổi gạo qua ngày". Nghĩ vậy, ông Liệu nhất quyết không bỏ cơ sở. Ông đến ngân hàng, đưa cán bộ về xem thực tế của cơ sở. "Khó khăn là do thị trường biến động ngoài dự tính chứ không phải tôi không biết làm ăn", ông nói và rồi ông cũng thuyết phục được ngân hàng cho khoanh nợ.

Còn giấy tờ đất vườn chưa thế chấp, ông chạy được mớ vốn. Suốt cả tháng, ông có mặt ở Tp.HCM… 29 ngày. Ông tính sẵn: "Xứ này dừa bạt ngàn. Nghe nói, hàng thảm lác, chiếu ca rô, rồi cả hàng thủ công mỹ nghệ từ dừa như thảm xơ dừa… của một cơ sở trên Tp.HCM bán coi bộ được lắm". Cưỡi chiếc Honda Dame cũ mèm, ông ghé hết cửa hàng này đến cửa hàng khác xem hàng. Rồi ông tìm đến nơi sản xuất, nài nỉ xin coi người ta làm.

Thức thâu đêm suốt hai, ba tháng trời, một hôm ông tuyên bố: "Học lóm nghề được rồi". Chạy vạy nhờ người thân làm ở một tổng công ty xuất khẩu chào hàng thử. Ai dè, khách nước ngoài gật đầu, ký hợp đồng cái rẹt. Tiếp đó, năm 1995, Quỹ Xóa đói giảm nghèo xem xét cho cơ sở vay 45 triệu đồng. Ông Liệu đổi đời. Nợ thiếu hồi năm 1992 dần dà cũng trả hết.

Từ dừa đến lục bình

Từ những sản phẩm đơn giản, những tấm thảm xơ dừa có hoa văn đường nét tinh xảo, những bình hoa trang trí… làm từ nguyên liệu thân, trái, gáo dừa… được cơ sở của ông Liệu cho ra đời hàng loạt. Hàng đắt như tôm tươi. Có khi, ông chủ và hàng chục công nhân phải thức trắng cả tuần để kịp giao hàng.

Nghề dạy nghề. Bất cứ kiểu dáng nào khách yêu cầu, ông cũng mày mò làm được. Có lúc gặp kiểu "hóc" quá, vợ kêu thôi. Ông lầm lì, "tuyệt khẩu" với vợ, làm xong mới thôi. "Vậy mà cuối cùng, kiểu dáng nào cũng làm được. Chính tôi nhiều khi còn không hiểu vì sao lúc đó mình tìm ra được cách đan mấy chỗ khó, lách mấy chỗ cầu kỳ. Chắc tại chịu khó, trời thương"- ông cười khì.

Bốn năm trước, một công ty xuất khẩu dọ hỏi: làm hàng xuất khẩu từ nguyên liệu lục bình được không? Gật đầu, ông Liệu yêu cầu họ gửi hàng mẫu, kèm hình ảnh kiểu dáng. "Họ chỉ cắt gửi một miếng nhỏ làm mẫu, chứ không gửi toàn bộ món hàng thành phẩm". Nhưng cũng như nhiều lần "đột phá" trước đó, ông lại mày mò, tìm cách đan lục bình khô cho giống.

"Mười một ki-lô-gam lục bình tươi thu được một ki-lô-gam lục bình khô, giá mua hiện giờ là 5.500 đồng/ki-lô-gam"- ông hể hả. Cái vui của ông là giúp nông dân có thêm thu nhập từ những thứ lâu nay bị xem là "rẻ như bèo", đầy rẫy vùng sông nước ĐBSCL này.

"Chúng tôi rất chú trọng đến việc quảng bá sản phẩm, như năm 2003 chúng tôi bỏ tiền tham dự hội chợ ở Nhật. Đợt đó, ký được hợp đồng hơn 3.000 đô-la Mỹ. Không nhiều, cái chính là tạo được sự chú ý".

Năm 1997, cơ sở thoát được cảnh xuất khẩu qua trung gian. Năm 2003, Doanh nghiệp tư nhân Thanh Bình chính thức trở thành Công ty TNHH Thanh Bình, trụ sở tại xã An Hiệp, huyện Châu Thành. Và giờ, công ty luôn sẵn sàng hơn 100 mặt hàng thủ công mỹ nghệ từ dừa, lác, lục bình… cho khách chọn lựa. "Hàn Quốc, Nhật và Thụy Điển là ba thị trường lớn của công ty"- ông nói.

Năm 2003, công ty đạt doanh số 3,35 tỉ đồng và 803.000 đô-la Mỹ. Còn chín tháng đầu năm, doanh số đã tương đương cả năm 2003. Từ một cơ sở nhỏ vài chục công nhân, công ty hiện có gần 2.000 lao động, chưa kể tạo thu nhập cho hàng loạt vệ tinh sản xuất và mua nguyên liệu trong, ngoài tỉnh.

Theo TBKTSG

Trang chủ
Lưu trang này
In bài này
Gởi cho bạn bài này
Phản hồi bài viết này
Quay lại
CyVee Bookmark
 Các tin khác
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Trang chủ   |   Liên hệ   
© Copyright 2004 - LANTABRAND - Total Brand Solution™
Giấy phép ICP của Bộ Văn hóa Thông tin số 150/GP-BC.
Vui lòng ghi rõ nguồn lantabrand.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này