Chuyên mục
  Thông tin thương hiệu
  Kiến thức thương hiệu
  Tình huống thương hiệu
  Download chuyên đề
  Giới thiệu Agency, Freelance
  Thiết kế & Thương hiệu
  Quảng cáo & Thương hiệu
  Thương hiệu trong phim
  Thương hiệu hàng đầu
  Sách thương hiệu
  Thuật ngữ thương hiệu
  Nhượng quyền thương hiệu
  Đo lường thương hiệu
  Tìm kiếm
 
  Trang chủ  >  Thông tin thương hiệu >
Quản trị thương hiệu hướng tới khách hàng
Cập nhật 2-7-2007 16:13

Các thương hiệu tồn tại để phục vụ khách hàng. Điều đó đúng, nhưng không đủ. Ngày nay, hầu hết các chuyên gia quản lý đều đồng ý rằng, cần phải tập trung tăng “chất” trong mối quan hệ với khách hàng. Tạo dựng lòng trung thành thông qua việc bán dịch vụ đi kèm hàng hóa, đáp ứng tốt hơn và hoàn hảo hơn các nhu cầu của khách hàng.



Thật vậy, các nghiên cứu chỉ ra rằng: chi phí bỏ ra để tìm được khách hàng mới bao giờ cũng cao hơn việc duy trì khách hàng cũ, và một khi đã để khách hàng “quay lưng” thì doanh nghiệp dù có đang rất phát triển cũng rất khó tăng lợi nhuận.

 

Tuy nhiên, vấn đề ở đây lại là việc các nhà quản lý chỉ nói mà không làm. Hãy để ý họ nói, và bạn có thể nghe thấy từ “khách hàng” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Nhưng hãy xem họ làm, bạn sẽ nhận ra sự thật: Tất cả vấn đề chỉ xoay quanh thương hiệu của bổn hãng. Quản trị thương hiệu vẫn đang là “là bài chủ” tại nhiều doanh nghiệp lớn. Và cùng với thời gian, mâu thuẫn giữa tập trung quản trị nhãn hiệu và tăng trưởng ngày càng trở nên gay gắt.

 

Hãy xem câu chuyện của Oldsmobile: công ty sản xuất ô tô này của Mỹ đã có mặt trên thị trường trước rất nhiều nhãn hàng nổi tiếng hiện nay như Toyota hay Ford. Vào những năm 80, Olds là thương hiệu được rất nhiều khách hàng ưa thích. Nhưng khi bước sang thiên niên kỷ mới, những ai từng yêu Olds đều được coi là “hoài cổ”. Các nhà quản trị thuộc công ty mẹ General Motors phụ trách nhãn hiệu này đã nhận ra rằng duy trì thị phần cho Olds là mọt công việc cực kỳ khó khăn, nhất là khi giờ đây họ phải tìm mọi  cách hấp dẫn đối tượng khách hàng trẻ tuổi vốn đã “định nghĩa” Olds đồng nghĩa với “cổ lỗ sĩ”. Vì vậy, vào năm 1988,  hẳn những ai yêu ô tô còn nhớ đến chiến dịch quảng cáo rầm rộ gắn với câu khẩu hiệu “Đây không phải Oldsmobile  của bố mẹ bạn” (các nhà quảng cáo đã chơi chữ ở đây. Oldsmobile vừa có nghĩa là “xe cũ”, vừa là nhãn hiệu của sản phẩm). Chả ai để ý. Đến năm 1990, các nhà quảng cáo của GM lại tung ra một chiến dịch quảng cáo nữa lại diễn ra với thông điệp “Thế hệ mới của Olds”. Chưa bàn đến quảng cáo có hấp dẫn hay không, nhưng rõ ràng chiến dịch “lăng xê” Olds rõ ràng không đẩy lùi được thời gian. Vì vậy, vào tháng 12.2000, GM đã ra thông báo “khai tử” Oldsmobile.

 

Những người yêu thích ô tô có thể nhỏ vài giọt nước mắt tiếc thương thương hiêu nổi tiếng một thời Oldsmobile, nhưng ở đây chúng ta sẽ xem xét trên một khía cạnh khác: Tại sao GM lại mất quá nhiều năm và tiêu quá nhiều tiền để cố gắng làm mới lại một hình ảnh vốn đã quá mệt mỏi? Tại sao cứ nhất thiết phải bắt khách hàng trẻ tuổi sử dụng nhãn hàng họ vốn chán ghét, mà không đưa ra nhãn hàng mới phục vụ sở thích tiêu dùng của họ? Đánh giá khác hàng, thay thậm chí đánh giá chi phí đầu tư vào nhãn hiệu chắc chắn là một trong những cách tim kiếm lợi nhuận hợp lý nhất.

 

Đương nhiên chúng ta có thể trả lời các câu hỏi “vì sao” ở trên. Đó là do tại các công ty sản xuất hàng tiêu dùng lớn như General Motors, các thương hiệu là lý do tồn tại. Các doanh nghiệp này thường đặt trọng tâm vào quá trình ra quyết định và nền tảng trách nhiệm. Ban quản trị tự ví công ty như pháo đài, được điều hành bởi các nhà quản trị chuyên thực hiện những công việc vĩ đại nhất, với sự trợ giúp của ngân sách lớn mạnh nhất. Họ không bao giờ khen những nhà quản lý chưa chi đã “co vòi”.

 

Giờ đây, tình thế đã đổi khác. Thế giới kinh doanh ngày càng cạnh tranh khốc liệt , và do vậy chúng ta cần phải thay đổi cách quản trị, đặc biệt là quản trị thương hiệu. Bài viết này sẽ đưa ra phương thức quản trị thương hiệu mới với mục tiêu lớn hơn: Đáp ứng hợp lý nhu cầu của khách hàng. Tất nhiên, điều này không có nghĩa  thương hiệu không còn quan trọng. Phát triển thương hiệu rất cần thiết, đặt biệt giúp ta thu hút và lưu giữ khách hàng.

 

Mỗi thương hiệu gắn với một đặc điểm nhất định

 

Khi một nhân viên marketing tập trung đáp ứng nhu cầu của khác hàng, thì anh ta sẽ có cái nhìn rất khác so với một nhân viên chỉ chuyên “chăm bẵm” thương hiệu. Ta sẽ thấy rất rõ luận điểm này ở thế giới giải trí, nơi George Clinton sống. Clinton là một nhà soạn nhạc và biểu diễn rất nhã nhặn và lịch sự. Được biết tới như một trong trong những người sáng tạo ra nhạc funk, vào những năm 70, nhạc của ông đáp ứng được 2 phân khúc thị trường khác nhau: Một loại khách hàng thích nhạc soul, và một loại khách hàng thích funk nặng. Clinton biết rõ ban nhạc của mình hoàn toàn có thể chơi được 2 kiểu nhạc này, nhưng ông nhận ra: Nếu ông làm vậy thì hình ảnh ban nhạc sẽ mất phong cách và dần dần sẽ chẳng còn ai lắng nghe nữa. Giải pháp đưa ra thật đơn giản: Cùng một nhóm những nhạc sỹ đó nhưng sẽ thu âm và biểu diễn dưới 2 tên ban nhạc khác nhau: Parliament và Funkadelic. Parliament sẽ chơi nhạc phục vụ những người nghe đại chúng, và Funkadelic chuyên phục vụ những người khó tính hơn. Cả 2 ban nhạc đều rất thành công, ngay cả khi nhiều fan của Parliament không bao giờ nghe nhạc của Funkadelic, và ngược lại. Điểm quan trọng ở đây là Clinton đã không cố gắng biến đổi “thương hiệu” nguyên bản nhằm đáp ứng nhu cầu khác nhau của khác hàng. Ông tạo dựng “thương hiệu” ban nhạc phản ánh cá tính và lòng yêu thích của khách hàng, chứ không phải các thành viên ban nhạc.

 

Kiểu suy nghĩ này cũng tồn tại trong Bộ phận Marketing và Phát triến sản phẩm Acura Legend của hãng Honda. Chiếc xe ô tô mang nhãn hiệu Honda Legend được giới thiệu giống nhau ở mọi nơi trên thế giới, bao gồm cả Nhật Bản. Tuy nhiên hãng Honda đã có lý khi cho rằng, sản phẩm này sẽ không thành công nếu sử dụng ngôn ngữ Mỹ thông dụng.Ta biết rằng, vào những năm 80, khách hàng Mỹ đã coi nhãn hiệu Honda đồng nghĩa với những chiếc xe ô tô giá rẻ. Họ luôn nghĩ Honda sẽ chỉ cho ra đời những chiếc xe tiện dụng, không đắt lắm. Để giải quyết tình trạng này, hãng Honda đã có cách làm độc đáo. Họ không cố gắng thay đổi quan điểm tiêu dùng của khách hàng, mà quyết định cho ra đời một thương hiệu mới: Acura. Những chiếc xe mang thương hiệu này không hẳn chỉ dành cho những người giàu, nhưng những người không khá giả cũng chẳng dễ gì mua được nó.

 

Chiến lược tạo thương hiệu thành công của hãng Honda trái ngược hẳn thất bại của thương hiệu Phaeton thuộc hãng Volkswagen. Volkswagen là một trong những thương hiệu nổi tiếng hàng đầu thế giới và sở hữu những nhãn hàng chuyên dành cho đối tượng khác hàng có thu nhập từ thấp đến trung bình. Tuy nhiên, nhãn hiệu xe Phaeton là xe xa xỉ với giá cực cao. Volkswagen luôn hy vọng nhãn hàng này sẽ cạnh tranh được với những chiếc  xe của BMW và Mercedes. Đối với Volkswagen, chiếc xe ô tô đơn giản là sản phẩm công nghệ cao, phản ánh năng lực vượt trội trong thiết kế, khiến bất cứ ai sở hữu cũng luôn tự hào. Đối với Ban quản trị Volkswagen, đích đến của Phaeton chính là đánh bại các dòng xe đắt tiền khác. Thật không may, nhãn hàng này không được khách hàng đánh giá cao như những nhà sản xuất. Đối với người tiêu dùng, nó chưa được xếp vào danh sách những chiếc xe phong cách và đắt tiền. Đó là lý do tại sao mục tiêu bán hàng của Ban quản trị đã không đạt được. Khi Phaeton được ra mắt tại Châu Âu vào năm 2003, các nhà lãnh đạo Volkswagen dự đoán sẽ tiêu thụ được 15.000 xe. Nhưng nhiều tháng trôi qua mà hãng mới chỉ “đẩy” đi được 2.500 chiếc.

 

Cuối cùng , hãy xem cách thức các hãng thành công nhờ “vỏ bọc” thương hiệu. Tại Nhật  Bản, có một nhãn hàng tên là WiLL được sở hữu và quản trị bởi một Hiệp hội các công ty sản xuất hàng tiêu dùng. Những công ty thuộc hiệp hội này có rất ít sản phẩm “đụng hàng” nhau. Hiệp hội bao gồm từ những nhà sản xuất ô tô Toyota đến công ty sản xuất đồ gia dụng Matsushita (nay là Panasonic), rồi cả công ty Bia Asahi. Thực tế nhãn hiệu WiLL được định hướng nhắm tới đối tượng khách hàng là những quý bà quý cô có độ tuổi từ 20 đến 30, ưa thích những gì “chân thật” và hài hước. Thiết kế của Website WiLL: www. Willshop.com chủ yếu tập trung vào những sản phẩm độc đáo, vui nhộn, các bộ thời trang đầy màu sắccó cả tiếng Nhật và Anh. Tại trang Web này ta sẽ thấy có sản phẩm mang nhãn hiệu WiLL Vi là những chiếc xe ô tô được sản xuất bởi Toyota, WiLL PC là máy tính hiệu Panasonic và WiLL Beer là những chai bia được sản xuất tại Asahi. Thương hiệu WiLL hiện rất được ưa thích vì uy tín của những nhà sản xuất đứng sau nó. Đối với nhà sản xuất, bán hàng dưới nhãn hàng này, họ cũng không phải tốn quá nhiều tiền và công sức để phát triển thương hiệu. Đối với công ty nắm giữ thương hiệu WiLL, khi khách hàng có nhu cầu thay đổi sản phẩm, họ cũng sẽ thay đổi đối tác sản xuất, vì vậy doanh nghiệp chỉ cần chú tâm duy trì mức độ nổi tiếng của thương hiệu. WiLL thành công chính nhờ nó hiểu và biết khách hàng cần gì. 

 

Nhu cầu của khách hàng luôn chính đáng 

 

Xem xét các trường hợp của George Clinton, Honda và thương hiệu WiLL, ta thấy rằng, hầu hết các công ty ngày nay đều hướng tới mở rộng thương hiệu, hy vọng rằng nhờ đó doanh số bán hàng sẽ tăng thêm. Tuy nhiên, để có thể thành công lâu dài, những hãng lớn đều phải thay đổi quan điểm tối đa hóa giá trị khách hàng trung thành. Theo đó, lợi nhuận thuần của doanh nghiệp có được từ chuyển đổi mối quan hệ giữa công ty với khách hàng thành mối quan hệ giữa khách hàng với công ty. Nói cách khác, doanh nghiệp phải tập trung đáp ứng nhu cầu tiêu dùng của khách hàng, chứ không phải đáp ứng yêu cầu của nhãn hiệu. Nhìn chung, 2 khái niệm này có nhiều điểm chung, nhưng chúng ta phải nhớ rằng: Hoạt động vì lợi ích tốt nhất của thương hiệu không nhất thiết đồng nhất với hoạt động đáp ứng tốt nhất nhu cầu của khách hàng.

 

Giả sử chúng ta có một khách hàng vốn tưa thích một trong những nhãn hàng của bổn hãng là nhãn hàng A. Ta hãy gọi vị khách hàng này là Ann. Khi công ty muốn Ann tăng giá trị mua hàng của Ann đối với nhãn hàng A, đồng thời mở rộng giá trị mục tiêu của  sản phẩm, thì ta có thể nói đó là do doanh nghiệp muốn đáp ứng tốt hơn nhu cầu của thương hiệu đối với khách hàng. Nếu trong mắt của Ann, thương hiệu A được đánh giá cao hơn, cô ấy sẽ chắc chắn mua hàng thường xuyên hơn và do vậy tổng doanh thu sẽ tăng hơn. Đây chính là cách giúp giá trị suốt đời của Ann đối với doanh nghiệp sản xuất tăng. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu Ann cảm thấy mệt mỏi với nhãn hàng A? Hoặc thương hiệu này “mất giá” trong suy nghĩ của cô? Nếu chúng ta quản trị tốt mối quan hệ với khách hàng, chúng ta sẽ có thể giới thiệu cho cô một nhãn hàng khác của bổn hãng giúp cô cảm thấy thoải mái hơn. Thực tế, chúng ta cần phải làm bất cứ điều gì cần thiết với thương hiệu của mình, kể cả phải thay nó bằng một thương hiệu khác, để giữ lấy mối quan hệ với khách hàng. Quan điểm ở đây là: Nhãn hàng có thể đến rồi đi, nhưng khách hàng giống như Ann thì phải giữ lại. 

 

Giá trị của thương hiệu phải phụ thuộc vào khách hàng 

 

Một trong những điều quan trọng nhất mà bất cứ ai làm kinh doanh đều hiểu: Giá trị của một nhãn hàng thể hiện tính cách cá nhân cao độ. Một khách hàng có thể ngày càng không thích một thương hiệu, hoặc thậm chí chán ghét nó, nhưng những khách hàng khác lại chưa chắc đã ghét, hay thậm chí còn thích. Nhiều độc giả coi tờ Wall Street Journal là rất đáng tin cậy, nhưng một số khác lại coi là “rác rưởi”. Đối với một vài người, thức ăn chế biến sẵn hiệu Stouffer tiêu bỉêu cho sự tiện lợi  và ngon miệng, nhưng đối với vài người khác, nó lại có nghĩa là béo phì. Nằm giữa 2 đối tượng khách hàng này là “vùng xám”.

 

Hầu hết các nhà quản lý marketing hiện vẫn đang nói về giá trị của một thương hiệu như thể đó là sản phẩm hữu hình, và họ “đo đạc” giá trị thương hiệu trên cơ sở lập bảng tổng hợp sức mạnh thương hiệu bình quân. Trên thực tế, giá trị thương hiệu kiểu này không mang tính thực tế và khó có thể là công cụ quản trị hữu hiệu. Bài viết này sẽ đề cập đến cuộc khảo sát về các khách hàng tại 2 thành phố lớn, từ đó đánh giá sức mạnh 23 thương hiệu trong 5 ngành công nghiệp. Ví dụ, chúng ta sẽ xem xét một loạt giá trị khác nhau được khách hàng đánh giá về thương hiệu American Airlines. Từ đây, chúng ta sẽ thấy việc xác định giá trị thương hiệu theo mức bình quân dựa trên các cách tính cũ sẽ dẫn đến những quyết định không chính xác, và không đáp ứng đúng nhu cầu của khách hàng. 

 

Nhìn chung, định giá trung bình về giá trị thương hiệu là việc rất nguy hiểm, vì nó không phản ánh đúng thực tế đánh giá của khách hàng. Hiện rất nhiều nhà quản lý bắt đầu tin rằng, giá trị của thương hiệu của bổn hãng là giá trị ẩn sâu bên trong. Điều này cũng giống như một viên kim cương gắn trên chuỗi hạt, giá trị thương hiệu là giá trị mang tính khách quan. Ta hãy xem xét ví dụ về một công ty của Mỹ đã mắc sai lầm tồi tệ khi cố gắng tấn công vào thị trường Nam Mỹ. Công ty này có thể là một trong những công ty lớn nhất thế giới và hiện đang sở hữu những nhãn hàng thành công nhất, vì vậy vị giám đốc marketing của hãng đã tin rằng thương hiệu của nó chắc chắn sẽ được chấp nhận ở thị trường Nam Mỹ. Trên thực tế, có thể nhãn hiệu của doanh nghiệp này được khách hàng Mỹ đánh giá rất cao, nhưng đối với nhiều khách hàng Nam Mỹ, họ lại thích các nhãn hàng thuộc những công ty địa phương hơn. Thất vọng bởi doanh số bán hàng tồi tệ, Ban quản trị công ty hình như không thể hiểu được tại sao thương hiệu của bổn hãng lại không được chấp nhận. Đó là do công ty đã hầu như không cố gắng “biến đổi” nhãn hàng sao cho phù hợp với nhu cầu khách hàng Nam Mỹ, họ hy vọng vào cái gọi là “chủ nghĩa đế quốc”, vì vậy công ty chỉ đạt được thành công rất hạn chế.

 

Theo Bwportal

Trang chủ
Lưu trang này
In bài này
Gởi cho bạn bài này
Phản hồi bài viết này
Quay lại
CyVee Bookmark
 Các tin khác
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Trang chủ   |   Liên hệ   
© Copyright 2004 - LANTABRAND - Total Brand Solution™
Giấy phép ICP của Bộ Văn hóa Thông tin số 150/GP-BC.
Vui lòng ghi rõ nguồn lantabrand.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này