Chuyên mục
  Thông tin thương hiệu
  Kiến thức thương hiệu
  Tình huống thương hiệu
  Download chuyên đề
  Giới thiệu Agency, Freelance
  Thiết kế & Thương hiệu
  Quảng cáo & Thương hiệu
  Thương hiệu trong phim
  Thương hiệu hàng đầu
  Sách thương hiệu
  Thuật ngữ thương hiệu
  Nhượng quyền thương hiệu
  Đo lường thương hiệu
  Tìm kiếm
 
  Trang chủ  >  Thông tin thương hiệu >
Chiếc cầu ra “chợ”
Cập nhật 24-8-2005 19:01

Khi bàn về cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, nhiều quan chức lo mất tài sản nhà nước, cho nên nếu cổ phần hóa thì nhà nước phải nắm trên 50% vốn tại doanh nghiệp. Anh giám đốc một lần ra Hà Nội, đến cơ quan quyết định về “cơ cấu vốn” trong doanh nghiệp.



Xin trích cuộc đối thoại, mà ông A. là giám đốc doanh nghiệp (tạm đặt tên) với ông B. là “sếp” ở cơ quan cấp trên (cũng tạm gọi) như sau: Ông A. “Thưa anh, ở doanh nghiệp dịch vụ của tôi, cổ phần hóa có cần vốn nhà nước trên 50%?”. Ông B. trả lời “Sao lại không, hả ?”. Ông A. hỏi tiếp “Dịch vụ, mà nhà nước giữ nhiều chi vậy?”. Ông B. đáp “Thì để tài sản nhà nước không bị mất”.

Ông A. nói ngay “Đâu có mất. Thu được vốn làm việc khác. Lại được đóng thuế, lại được chia lời…”. Ông A. xuống giọng “Anh làm ơn giải quyết cơ cấu vốn nhà nước chỉ vào khoảng 30% đến 40%”. Ông B. trừng mắt: “Bộ ông đùa đấy hả?

Tôi giải quyết cho ông, thì các “bố” bợp tai tôi về tội làm mất tài sản nhà nước”. Ông A. dù cố năn nỉ, nhưng không ăn thua., đành “chịu phép”… Bây giờ, thì cái cớ sự đó đã không còn, Thủ tướng chỉ thị những doanh nghiệp Nhà nước không cần nắm cổ phần chi phối, có thể bán hết…

2. Đến nay, tư tưởng e ngại cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước không phải không còn. Nhưng xu thế cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước là không thể đảo ngược. Gần 3.000 công ty đã trở thành công ty cổ phần.

Dù vậy, tư tưởng e ngại cổ phần hóa vẫn đang là một trở ngại không phải là nhỏ. Vậy đâu là nguyên nhân? Người viết bài này thấy rất rõ đó là do tư tưởng, nhận thức, quen cơ chế xin cho, không muốn có sự thay đổi cung cách làm ăn, những lý do kỹ thuật không được nhanh chóng giải quyết, phải công khai hóa tình hình tài chính doanh nghiệp…

Rồi, người ta lại biết rằng cổ phần hóa đồng nghĩa với phải bước lên sàn giao dịch, mà sàn giao dịch là lòi ra tất cả nhược điểm của doanh nghiệp trước mọi người. Tôi muốn dẫn ra tâm sự của một doanh nghiệp thời kỳ đầu bước lên sàn giao dịch.

Hồi đó, vừa cổ phần hóa xong, thấy REE, HAP và Transimex vất vả nhảy lên sàn, đài Truyền hình Tp.HCM mở “diễn đàn”, ai cũng gân cổ nói bóng bẩy những từ ngữ lạ. Được SSI (Công ty Chứng khoán Sài Gòn) “dụ”, tôi thấy mình phải chia lửa  với chị Mai Thanh – Tổng giám đốc Công ty REE - mà tôi thật lòng kính trọng.

Tôi leo lên sàn, mới được một tháng đã bị ông Trần Đắc Sinh, Giám đốc Trung tâm Giao dịch Chứng khoán Tp.HCM, nhắc nhở về cái vụ “báo cáo chậm”. Tháng thứ hai bị ông Sinh lưu ý về tình hình các số liệu báo cáo tài chính. Tháng thứ ba bị ông Sinh cảnh cáo nếu còn tái diễn sẽ bị “ngưng giao dịch”. Chưa kể, bà Vũ Thị Kim Liên ở tận Hà Nội, Trưởng ban Quản lý phát hành chứng khoán, cũng liên tục nhắc nhở các thủ tục báo cáo của công ty.

Lúc đó, tôi vừa “quạu”, vừa tự trách mình “Chả biết có lợi gì không. Đưa đầu cho các vị chẳng dính dáng gì đến cấp chủ quản của mình gõ, mà gõ đau nữa chớ”. Nhưng, vốn tự ái, chẳng muốn ai nhắc nhở, tôi gò bộ phận kế toán phải chấp hành cho đúng quy định của Trung tâm Giao dịch Chứng khoán.

Tôi lại bị phản ứng vì… ở công ty chúng tôi “nền nếp” vốn vậy, bây giờ phải thay đổi, nào là số liệu báo cáo, biểu mẫu… Đặc biệt căng thẳng là thời gian phải hoàn thành báo cáo để… công khai với các nhà đầu tư và cổ đông.

Chưa hết, chúng tôi phải trả lời những thắc mắc của các cổ đông. Đến mức tôi không còn thời gian để… đọc báo nữa. Điều thú vị chính là từ những thắc mắc của các cổ đông, chúng tôi phải có trách nhiệm với người chủ mới. Riết rồi quen!

3. Chợ chứng khoán chắc chắn sẽ càng nhộn nhịp và đông người. Bây giờ, tôi biết nhiều “nhà” muốn đi chợ lắm. nhưng còn ngại hai điều. Một là cổ phần hóa thành công ty cổ phần, là rời khỏi môi trường cũ, một bầu sữa ngọt, bây giờ phải tự mình sống, “sống và lo” chưa là thói quen. Hai là phải công khai tất cả tình hình tài chính của doanh nghiệp cho mọi người biết, điều mà các nhà quản lý luôn muốn giữ phần “đất vườn” của mình không được ai dòm ngó.

Tôi còn nhớ ông Bùi Nguyên Hoàn, Trưởng văn phòng đại diện Ủy ban Chứng khoán Nhà nước tại Tp.HCM - một cán bộ nặng ký của thị trường chứng khoán Việt Nam - rất vui tính và có chuyên môn cao. Lúc tình hình thị trường chứng khoán rớt thê thảm, ông Hoàn nói với tôi: “Ra chợ là thể hiện sự trung thực, sự minh bạch tình hình tài chính của công ty.

Đi giữa ban ngày mà làm ăn được còn hơn là đi đêm để…”. Ông không nói hết nhưng tôi hiểu ra chợ là chấp nhận để cho mọi đối thủ biết rõ về mình mà mình đứng được mới “ngon”.

Mới biết bắc chiếc cầu để đi chợ đã khó, bước lên cầu rồi mà thấy chợ không sạch lại còn ngán hơn. Thử coi, có cầu cứ đi vì người chủ trương bắc cầu chẳng ai xúi dại người bước sẽ rớt xuống sông. Có điều là 30 doanh nghiệp đã bước đến chợ, dù có người dẫm bùn nhưng chưa có ai “chết” mà ngược lại hầu hết đã vững, có người còn xây được chợ riêng cho mình nữa.

Theo SGGP

Trang chủ
Lưu trang này
In bài này
Gởi cho bạn bài này
Phản hồi bài viết này
Quay lại
CyVee Bookmark
 Các tin khác
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Trang chủ   |   Liên hệ   
© Copyright 2004 - LANTABRAND - Total Brand Solution™
Giấy phép ICP của Bộ Văn hóa Thông tin số 150/GP-BC.
Vui lòng ghi rõ nguồn lantabrand.com khi bạn phát hành lại thông tin từ website này